Author

Chó Sói

Browsing

Đừng bắt mọi người phải đoán trong đầu bạn đang nghĩ gì. Cho dù người ta đoán đúng hay sai, thì khi một sự việc không mong muốn nào đó xảy ra do người ta phải đoán ý của bạn, đây là lỗi của bạn.

Thậm chí khi bạn có nói ra trong đầu bạn đang nghĩ gì, thì chưa chắc mọi người đã dám-tin-bạn. Bạn biết đấy, đôi lúc chúng ta còn không hiểu nổi bản thân mình nữa mà.

[Bài viết đợt này không liên quan hoàn toàn tới dân công sở, bạn nào thích thì đọc nhé]

Lâu lâu lên mạng, lướt face, thấy nhiều người trẻ (ở đây Chó Sói không chỉ nói về tuổi tác), share hết link này đến link kia, nào là ký tên phản đối dự án này, nào là lên tiếng phản đối điều luật kia, nào là chống đất-nước-nào-đó nọ, vân vân và mây mây. Thấy các bạn share hùng hổ, lên tiếng hùng hồn, nói mình vì-non-sông-Việt-Nam, yêu nước như thế, Chó Sói mừng không kể xiết. Nhưng mừng chẳng được bao lâu.

Có bạn trẻ lên tiếng phản đối dự án nhiệt điện nọ, đùng đùng nói hãy làm phong điện, năng lượng mặt trời. Chó Sói bảo bạn “em đùa đấy à, em có đọc gì về phong điện và năng lượng mặt trời chưa vậy?”. Bởi vì nếu em ấy đọc, thì sẽ biết vì sao đất nước này chưa (không) xài phong điện và năng lượng mặt trời được. Nhưng em ấy chẳng thèm đọc.

Có bạn trẻ lên tiếng phàn nàn về các bản án oan, đùng đùng nói quan tòa này nên xuống chức, quan tòa kia nên xin lỗi. Chó Sói hỏi em “thế chúng ta có bao nhiêu cấp xét xử vậy em?”. Bởi vì nếu em biết, em sẽ hiểu vì sao mức độ sự việc lại trầm trọng như vậy. Nhưng em ấy chẳng thèm đọc.

Có bạn trẻ lên tiếng tẩy chay Trung Quốc, đùng đùng nói căm thù đất nước đó tận xương tủy, vì đầu độc dân tộc nước nhà. Chó Sói hỏi em “Thế vì sao hàng độc hại đó lại xuất hiện ở đất nước này được?”. Bởi nếu em chịu đặt câu hỏi, thì em sẽ hiểu ngay rằng, Hải Quan là người Việt, thương lái nhập hàng độc hại của Trung Quốc về cũng là người Việt, nông dân xài chất tăng trưởng này nọ cũng là người Việt. Nhưng em ấy chẳng chịu hỏi.

Có nhiều bạn trẻ đòi tái cơ cấu bộ máy nhà nước, đùng đùng lên tiếng yêu cầu nhà nước hãy bố trí cơ cấu tiến bộ như Anh, như Mỹ, như Sing. Chó Sói hỏi em “tuyệt vời, thế em có biết tam quyền phân lập là gì không?”. Bởi vì nếu em biết, thì em mới biết cơ cấu cần điều chỉnh như thế nào là phù hợp. Nhưng em không biết.

Vậy, các bạn trẻ ấy đang làm gì?

Đừng hiểu lầm ý Chó Sói, các bạn trẻ ấy có quyền phản đối dự án nhiệt điện, có quyền bàn về cơ cấu, luật pháp, chính trị, có quyền ghét Trung Quốc. Nhưng, trước khi ra quyết định ấy, thì các em cần phải hỏi, cần phải đọc, cần phải biết, nó rốt cuộc là cái gì. Nhưng không. Đa phần các bạn ấy không đọc, mà chỉ share một cái link, rồi xem như mình đã hoàn-thành-nghĩa-vụ-làm-đất-nước-tốt-lên-rồi, vì mình đã lên-tiếng-cho-những-sự-bất-công-rồi. Đây, Chó Sói gọi là yêu-nước-bằng-phím.

Yêu-nước-bằng-phím, nghĩa là không cần đọc, không cần hỏi, không cần kiểm chứng, không cần biết kiến thức gì, chỉ việc đăng status, share link, comment chửi bới.

Có bạn share video, thậm chí còn không mở nó ra để xem. Chỉ bình luận. Rồi đả kích. Rồi châm biếm.

Các bạn ấy, thậm chí cũng không quan tâm gì tới giải pháp, không chịu kiếm thêm bất kỳ một đáp án nào.

Thế nên, chửi bới người khác, đổ lỗi cho giáo dục, công kích chính phủ… thì làm được. Làm trên mạng, hùng hồn và nhanh lắm.

Nhưng lại không làm được một hành động thực tế nào ra hồn, dù chỉ là đọc thêm một chút kiến thức mỗi ngày.

Nên, phố đi bộ về đêm, rác vẫn ngập tràn. Người xả là những bạn trẻ ấy.

Nên, lề đường dẹp đi, vẫn leo lề khi tắc đường. Người leo là những bạn trẻ ấy.

Nên, share link này nọ đi, rồi vẫn không biết chuyện thực tế là gì. Người không biết mà cứ tưởng mình biết, chính là những bạn trẻ ấy.

Nên, Chó Sói viết, để hy vọng, chúng ta bớt đi những hành động yêu-nước-bằng-phím. Hãy làm gì đó, thiết thực hơn, mỗi ngày.

 

Sẽ rất bình thường nếu bạn không được yêu thích nơi công sở, cho dù bạn không làm gì đắc-tội với mọi người. Đối với quan hệ nơi công sở, không làm gì hết cũng đã là một cái tội!

Nhưng hãy cực kỳ cảnh giác nếu bạn nghe ai đó nói rằng bạn được mọi người yêu thích một cách tự nhiên. Nếu bạn không hề chú tâm xây dựng một mối quan hệ nào nơi công sở mà mọi người vẫn yêu quý bạn, chỉ có hai khả năng: một là họ nói dối, hai là họ rất yêu-quý họ hàng nào đó trong công ty của bạn.

Thật tuyệt khi bạn có thể kiếm được một người bạn thân từ đồng nghiệp, nhưng sẽ là thảm họa nếu bạn đã hoặc đang tuyển dụng bạn thân của mình vô làm chung, đặc biệt là làm cấp dưới của mình.

Sai lầm này, thường thấy nhất là ở những người bắt đầu khởi nghiệp, rủ bạn thân vô làm ăn chung. Lợi nhuận đâu chưa thấy, mà chỉ thấy mất luôn một bạn thân.

Tiếp sau là những quản lý trẻ, mong muốn giúp đỡ bạn bè tìm kiếm một việc làm, trong lúc kiếm không ra, thì tuyển bạn vào làm chung với mình. Kết quả đâu chưa thấy, chỉ thấy mất luôn một bạn thân.

Thậm chí là bạn thân của mình có đang làm rất tốt, thì xung quanh cũng chẳng ai khen. Người ta chỉ điều tiếng là bạn-đang-chống-lưng-cho-người-quen mà thôi.

Nhưng tệ nhất chính là khi bạn thân mình làm quá tệ, và mình phải cho người đó nghỉ việc. Bi kịch hay thảm họa xảy ra khi người đó, vì một số lý do, không muốn nghỉ việc luôn.

Bạn có đang mắc phải tình huống này?

Nếu chưa, thì xin chúc mừng bạn. Đọc xong bài viết này, Chó Sói thành thật khuyên bạn nên tránh luôn việc tuyển dụng bạn thân.

Nếu rồi, thì xin chia buồn với bạn. Để chống đỡ thiệt hại, sau đây là 7 bước để cho bạn thân của mình nghỉ việc.

Bước 1: Dừng làm bạn thân.

Cho dù bạn có xài lý do gì, thì vẫn không tránh được hậu quả xấu này. Vậy nên, ngay từ đầu, hãy chấp nhận. Hãy kỷ luật dựa trên cương vị cấp trên và cấp dưới.

Có thể bắt đầu bằng thông báo: “Hôm nay, là buổi xử lý kỷ luật. Tao (hoặc danh xưng nào hai bạn thường xài trong mối quan hệ đó) không dùng tư cách bạn bè để trao đổi với mày (danh xưng tương ứng), mà sẽ dùng cương vị quản lý và nhân viên.”

Bước 2: Dừng làm bạn bè.

Tệ hơn bước 1, bạn phải chuẩn bị tinh thần mất luôn mối quan hệ bạn bè.

Bước 3: Nói rõ ràng và cụ thể những lý do dẫn đến việc người đó phải rời công ty.

Đừng thảo mai, đừng dài dòng, đừng sợ mất lòng gì cả, hãy chỉ nói sự thật, và sự thật mà thôi.

Bước 4: Góp ý để người đó làm tốt hơn ở một công ty khác.

Nếu bạn chưa từng góp ý với bạn thân của bạn trước khi cho người đó nghỉ, đây là lỗi của bạn. Còn nếu bạn đã từng làm mà người ta vẫn không sửa đổi, thì đây vẫn là lỗi của bạn. Do bạn đã tuyển người sai ngay từ đầu. Vì vậy, hãy nhận lỗi từ mình và góp ý một cách chân thành nhất.

Bước 5: Chuẩn bị cho họ một công việc khác.

Trừ trường hợp không thể, hãy chuẩn bị giới thiệu cho họ một công việc phù hợp hơn.

Bước 6: Chuẩn bị đối phó với dư-luận.

Tình huống xấu nhất là sau khi cho bạn thân nghỉ việc, người đó sẽ tìm cách nói xấu bạn với nhiều-người-có-liên-quan. Nếu có một vài người nghi ngờ bạn, cái này bình thường. Chúng ta đều sẽ nghi ngờ một người nào đó khi có thêm thông tin, đặc biệt xuất phát từ nguồn tin có vẻ đáng-tin-cậy. Nhưng nếu tất cả đều tin lời bạn thân của bạn, thì bạn nên xem lại cách ăn ở của mình.

Bước 7: Kiểm điểm bản thân. Rồi tha thứ cho mình.

Dù chuyện gì xảy ra, nhắc lại, đó vẫn là lỗi của bạn ngay từ đầu, vì đã đặt bản thân mình, và bạn thân của mình, vào một tình huống quá bất lợi. Hãy kiểm điểm bản thân.

Nhưng sau khi kiểm điểm xong, thì hãy tha thứ cho mình. Nếu người bạn đó không quay trở lại tiếp nối mối quan hệ, hãy bước tiếp và đừng nhìn lại. Lúc này, đó không phải là lỗi của bạn. Đừng dằn vặt mình vì đã đánh mất một người bạn thân. Nhắc lại, đến lúc này, đó không còn là lỗi của bạn.

Mọi người thất bại, đa phần vì họ không lường trước được những hậu quả sẽ xảy ra dựa trên hành vi của bản thân.

Không phải là chúng ta không nhìn thấy một vài hậu quả có thể xảy ra, mà chủ yếu là chúng ta thường không hình dung đúng, hoặc bỏ qua, hoặc thậm chí không biết, cái gì được gọi là tình huống tệ nhất.

Cái tệ nhất của tình huống tệ nhất, xuất phát từ chính suy nghĩ mình-sẽ-không-bao-giờ-gặp-chuyện-này-đâu.

Cố gắng hết sức là một khái niệm khá mơ hồ, nhưng nói chung hãy làm những việc để bản thân mình không phải hối hận. Bạn có thể thất bại, và hãy mạnh dạn thất bại, nhưng đừng để mình phải hối tiếc.

Đối với cố gắng, cũng không nên theo kiểu tất-cả-một-lần. Cố gắng, cũng giống như hạnh phúc, là một loại hành trình. Mỗi ngày một ít, mỗi lúc một ít, mỗi người một ít, thực hành điều đó trong suốt cả cuộc đời bạn.

Chỉ có một số ít những người đặc biệt mới tự có nhu cầu thay đổi bản thân để tốt hơn, còn lại, đa phần mọi người đều thay đổi vì một mục đích nào đó khác ngoài bản thân họ.

Tức là, phần lớn mọi người không thay đổi bởi vì họ muốn, mà bởi vì họ buộc phải thay đổi để đạt được mục đích.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra. Rằng những ai sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu lại chính là những người sẽ không bao giờ có được tình yêu trọn vẹn.

Bởi vì, sự trọn vẹn bắt đầu từ việc bạn phải biết trân trọng bản thân. Chẳng có ai thực sự yêu những người không biết chăm sóc bản thân mình trước.

Công ty Chó Sói có một team làm truyền thông, nổi tiếng cả văn phòng. Nổi tiếng không phải bởi vì team đó làm truyền thông, mà bởi vì lượng nhân viên tuyển mới và nghỉ việc, đi ra đi vào giống như cái chợ. Người cũ chưa kịp ngồi nóng ghế đã nghỉ, người mới chưa kịp ngồi xuống ghế cũng… nghỉ luôn. Tỷ lệ tun-ô-vờ đứng đầu cả văn phòng.

Chuyện chẳng có gì đáng nói, nếu như người quản lý ở phòng này, không những liên tục lên chức đều đặn, mà còn lên chức rất cao.

Ấy là tại vì sao?

Phải nói ngay rằng, vị quản lý này có chuyên môn rất giỏi. Hoặc chí ít là Chó Sói thấy chị ấy giỏi. Về chuyên môn.

Vấn đề là, chị ấy toàn được thăng chức ở ngạch quản lý. Mà ai cũng biết, quản lý thì phải giỏi kỹ năng quản lý. Nếu giỏi chuyên môn, thì chỉ nên thăng chức ở ngạch chuyên môn thôi.

Nhưng chị ấy vẫn ào ào lên ngạch quản lý, bởi một kỹ năng tuyệt vời khác, ấy là chị ấy rất giỏi tán dương người đứng đầu ở công ty.

Chị ấy giỏi tán dương đến mức, bất chấp việc team của chị tan đàn xẻ nghé, vất va vất vưởng, bị mọi người trong văn phòng lên án về thái độ làm việc, nhân viên thì bao nhiêu năm làm việc đều không khá khẩm gì hơn, thậm chí còn muôn lần đi nói xấu sếp với các phòng ban khác, chị ấy vẫn được người đứng đầu công ty đàng hoàng ghi nhận là “một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc nhất tập đoàn”.

Việc này nói lên điều gì?

Chó Sói rút ra được hai điều quan trọng:

– Thứ nhất, có những người làm kinh doanh rất giỏi, đến mức họ lên được tới chức chủ tịch tập đoàn. Nhưng họ lại không phải là nhà lãnh đạo giỏi. Bởi vì, họ không phân biệt được ranh giới giữa sự thiên vị cá nhân và công việc.

Hoặc tệ hơn, họ phân biệt được, nhưng vì họ có quyền hạn, nên họ bất chấp tất cả điều tiếng để đưa những người họ thích lên vị trí họ thích.

– Từ chuyện thứ nhất, dẫn tới chuyện thứ hai, đó là, khi bạn bất chấp làm mọi thứ thăng chức cho một ai đó chỉ vì bạn có quyền, bạn sẽ khiến cho những người còn lại làm hai chuyện sau:

Một là họ sẽ nghỉ việc, vì họ không chịu được sự bất công. Những người nghỉ việc này, thường là những quản lý giỏi.

Hai là họ sẽ đi luyện “kỹ năng tán dương”, thay vì kỹ năng quản lý, và bạn sẽ có một thế hệ quản lý rất-xuất-sắc.

Vậy thì sao?

Chẳng sao cả bạn ạ, bởi vì có rất nhiều người đi làm chỉ vì tiền. Nên Chó Sói hy vọng, là công ty sẽ tiếp tục kiếm ra được thật nhiều tiền. Bởi vì khi bạn không phải là nhà lãnh đạo giỏi, thì người ta sẽ cần rất nhiều tiền để tiếp tục tán dương tài-năng-lãnh-đạo của bạn.

Thế bạn sẽ hỏi, vậy rốt cuộc Chó Sói thuộc nhóm nào?

Chó Sói chẳng biết nữa bạn ạ, có khi Chó Sói thuộc nhóm kỹ-thuật-tán-dương không chừng?!:)))