Author

Chó Sói

Browsing

Khi ai đó nói với bạn, rằng họ không muốn bạn làm một hành động cụ thể nào đó trong không gian riêng tư của họ, thì chuyện bạn nên làm là tôn trọng ý kiến đó. Bất kể bạn thấy ý kiến đó “đúng đắn” tới đâu, hoặc nó có ý nghĩa cụ thể gì hay không.

Bởi, đó mới là lý do có sự phân biệt về “không gian riêng tư”. Không ai cần giải thích với bạn chuyện họ làm trong không gian riêng tư của họ. Bạn cũng [thường] không được trao quyền để can thiệp vào chuyện đó, dù chỉ là tò mò muốn tìm hiểu động cơ hay thật sự muốn quan tâm tới người khác.

Hãy tôn trọng sự riêng tư của mọi người, để biết giới hạn sự “quan tâm” của bạn.

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam #congso

Nếu bạn cho rằng mức lương (thu nhập) đang nhận không tương xứng với năng lực của mình, hãy thương lượng lại. Nếu thương lượng bất thành, hãy ra quyết định xem bạn có nên rời bỏ công ty hiện tại hay không.

Nếu rời bỏ, bạn có thể nói bất kì điều gì bạn muốn.

Nếu ở lại, bạn phải chọn im lặng. Đừng than phiền rằng công ty đang đối xử bất công với bạn, hay đem những điểm xấu của công ty ra chỉ trích.

Tất nhiên, bạn có thể đúng. Tất nhiên, những điểm xấu đó có thể là sự thật. Nhưng chọn ở lại một chỗ đối xử bất công hoặc có nhiều điểm xấu như vậy, mà vẫn không rời đi, lại còn suốt ngày phàn nàn, thì nó không thể hiện gì nhiều về chuyện công ty như thế nào, mà nó thể hiện về chuyện năng lực hoặc tính cách của bạn tệ như thế nào.

Ngay cả con vịt, cũng không “quang quác” nhiều như vậy!

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam #congso

Chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ mình đang hạnh phúc hay đang đau khổ.

Tất nhiên, chuyện này ai cũng “biết”. Nhưng không phải ai cũng “hiểu”.

“Hiểu” nghĩa là gì?

Nghĩa là gặp bạn, người ta có thể giả vờ “hạnh phúc”, để che đi lựa chọn làm họ đau khổ, bởi vì họ đã lỡ lựa chọn. Người ta không muốn bị mất mặt.

Hoặc là gặp bạn, người ta có thể giả vờ “kêu than kể khổ”, rằng họ cũng mệt mỏi, thật ra là để cho bạn đỡ ghen tị. Bởi, người ta không muốn bạn so sánh.

Nếu bạn chịu quan sát, và đủ tinh tế, bạn thường có thể nhận ra thật sự người trong cuộc đang cảm nhận về thế giới của họ như thế nào. Nhưng, đa phần lại không được vậy. Bởi vì, bạn thường mắc kẹt trong thế giới của riêng bạn, và dùng chính thế giới đó để đánh giá sự sung sướng hay đau khổ của người khác.

Khóc trên xe hơi, bạn thấy người ta vẫn hạnh phúc hơn, là bởi bạn đang mong cầu chiếc xe hơi cho chính bạn. Chứ khóc ở đâu cũng khổ như vậy thôi, bởi nó là tâm trạng của người trong cuộc.

Cười trên xe đạp, bạn thấy người ta vẫn không đủ hạnh phúc, bởi vì bạn đang nhìn chiếc xe đạp, và so sánh với chiếc xe bạn đang chạy. Phải rồi, người không có xe hơi như họ thì cười trên xe đạp thôi, chứ đâu biết hạnh phúc ngồi xe hơi là như thế nào. Những người đó, họ vẫn không đủ hạnh phúc trong mắt bạn. Họ phải có xe hơi, và hạnh phúc hơn bạn, lúc đó bạn mới “chịu”. Chứ đâu nghĩ rằng, hạnh phúc cũng chỉ là hạnh phúc thôi.

Chó Sói hay nói với mọi người, sướng khổ là chuyện riêng. Người ta nói thì nghe, vậy là được rồi. Chịu khó quan sát, sẽ thấy được sự thật. Sự thật, đa phần người trong cuộc đều sẽ giấu.

Nên có thấy người ta than khổ, cũng đừng nhào vào cho lời khuyên, ngay cả khi họ hỏi. Đa phần, mọi người không thực sự muốn hỏi đâu.

Ngược lại, thấy người ta có vẻ hạnh phúc, cũng đừng vội buồn cho mình. Đa phần cái bạn thấy, là cái bạn thiếu, không phải cái người ta thiếu. Mọi người, cũng thường không dễ hạnh phúc như vậy đâu.

Hạnh phúc vốn dĩ là một hành trình, của những con người có giá trị sống được tôi luyện. Ở bên cạnh họ, bạn không cần nói, cũng thấy được sự bình an. Người ta sẽ không cần phải kể gì cho bạn.

[Nhân những sự “drama”…]

Lớn rồi, nói chuyện được thì nói, không nói được thì đi chỗ khác.

Lớn rồi, nhìn thấy hay thì làm, không thấy hợp ý thì lướt qua.

Khác ý nhau, thích thì phản biện, không thích thì thôi, khác biệt quá thì “block” nhau cho nhanh.

Cứ tránh nhau ra. Vậy là được rồi.

Đừng tự lãnh cho mình nghĩa vụ “khai sáng” người khác. Mà lỡ có tự lãnh nghĩa vụ đó thì cũng không được bất lịch sự với mọi người.

Không ai mượn mình bất lịch sự. Càng không ai rảnh nghe những người bất lịch sự nói chuyện.

Lớn rồi, đúng hay sai đều phải biết lịch sự. Lịch sự với người khác mình rất cần phải học. Bởi đó là kiểu ứng xử trong một thế giới đầy sắc màu.

Đến lịch sự mà còn không làm được, thì tính làm thêm được gì?!

Mỗi lần Chó Sói lên án, hoặc cảnh báo, về một sản phẩm hay dịch vụ nào đó, từ một cá nhân hay tổ chức nào đó, đều sẽ thấy những người-bảo-vệ của sản phẩm hay dịch vụ vào phán một câu: “Vắng mợ thì chợ vẫn đông. Không có bạn cũng đầy người xài.”

Hoặc thậm chí dữ dội hơn: “Vắng mợ thì chợ vẫn đông. Đồ thù-ghét cá nhân [người hay thương hiệu tạo ra sản phẩm dịch vụ], chứ bao nhiêu người vẫn thích!”.

Thật ra, Chó Sói chưa bao giờ nghĩ rằng mình có ảnh hưởng đến độ sẽ làm cho sản phẩm hay dịch vụ nào đó phải suy nghĩ lại về chiến lược của họ. Đến bây giờ vẫn vậy, Chó Sói cảnh báo hay lên án một điều gì đó, không phải bởi vì người-ta có xem trọng ý kiến của Chó Sói hay không, mà là Chó Sói thấy việc lên án có ý nghĩa gì với bản thân Chó Sói mà thôi.

“Vắng mợ thì chợ vẫn đông”, Chó Sói biết chứ. Nhưng “mợ” vẫn phải vắng. “Mợ” vắng không phải bởi vì kỳ vọng “chợ” sẽ thay đổi, mà “mợ” vắng bởi vì từ giờ “mợ” phải thay đổi. Là chính bản thân “mợ” điều chỉnh hành vi, để không còn phải đến “chợ” nữa.

Cũng chính vì sự thấu hiểu bản thân đó, nên Chó Sói không dùng mẫu câu này với những người âm mưu ủn-phô-lâu Chó Sói. Khi các bạn đó, vì bất cứ lý do gì, nói rằng sẽ không “follow” Chó Sói nữa, Chó Sói hoặc sẽ tự “block” họ cho nhanh, hoặc sẽ nói “Bye bạn, chúc vui!”, hay đơn giản, “tuỳ bạn” [lựa chọn câu nào tuỳ mức độ lịch sự trong comment của đối phương]. Bởi vì, Chó Sói trân trọng khoảng thời gian trước đó họ dành cho Chó Sói. Chó Sói hiểu rằng họ muốn thay đổi hành vi, và, dù đôi lúc rất trào phúng, Chó Sói vẫn tôn trọng quyền lựa chọn của họ. Bởi vì nó nên, và rất nên, được định hình như một hành vi có ý nghĩa với riêng bản thân mỗi người.

Chó Sói thấy các bạn trẻ hay lên án tuỳ tiện, không tìm hiểu kĩ thông tin, thường xuyên không hỏi quan điểm của người khác, thiếu kiểm tra bằng chứng, nên kết luận thường rất chụp giật. Sau đó, nhiều lần phải “quay xe”. Chó Sói, tới bây giờ, chưa phải “quay xe”, là bởi vì Chó Sói chưa từng kết luận tuỳ tiện. Dù thoáng qua một số bài viết có người dễ nghĩ như vậy, dù thoáng qua nhiều bạn trẻ sẽ rất không ưa, tất cả các kết luận được đưa ra đều có ý nghĩa với Chó Sói. Thế nên, dù trào phúng đến độ nào, nếu tẩy chay, Chó Sói sẽ tẩy chay rất triệt để. Nếu không đồng ý, Chó Sói sẽ có rất nhiều luận điểm để phản biện. Và trên tất cả, vì nó có ý nghĩa, không tuỳ tiện chụp giật, được xem xét kĩ lưỡng, nên Chó Sói luôn giữ được mức độ lịch sự cần thiết [sẽ đăng lại ở chương sau]. Bởi vì Chó Sói biết bản thân đang nói điều gì, đang làm chuyện gì, có mục đích nào, và sẽ phải đi [trả giá] bao xa.

Để Chó Sói nhắc lại, đặc biệt cho những độc giả mới, hoặc còn trẻ tuổi: Nếu bạn thấy bất kì thứ gì Chó Sói viết ra thoáng qua có vẻ tuỳ tiện, và thiếu cân nhắc, thì đó chắc chắn là do bạn nghĩ vậy thôi! Hãy hỏi Chó Sói nếu bạn muốn xác nhận sự “tuỳ tiện” đó. Thông thường, nếu không bị cái tôi chiếm lấy, bạn sẽ tự khắc nhận ra sự kì-lạ trong mức độ suy nghĩ của chính mình. Nếu Chó Sói luôn có thể thoát ra khỏi sự “chụp mũ” hay công kích của các bạn, bất chấp việc các bạn có xài từ gì [ví dụ như: “lươn lẹo”, “phủi trách nhiệm”] để chỉ hành vi đó, thì nó đều cũng là do các bạn đã không suy nghĩ thật kĩ lưỡng, hoặc đã không hỏi Chó Sói đủ nhiều!

Vậy đó các bạn, muốn không ưa ai cứ không ưa, muốn phản đối ai cứ phản đối, muốn trào phúng cứ trào phúng, nhưng không cần thiết phải hạ thấp đối phương, hay công kích cá nhân [thái quá]. Cũng không cần phải “đe doạ” người khác rằng bạn sẽ “làm này làm kia” với họ, mà hãy thầm lặng làm những việc có ý nghĩa với chính bản thân mình.

Vắng mợ thì chợ vẫn đông. Vậy đó, nhưng mợ vẫn phải vắng.

Nếu bạn là độc giả mới, Chó Sói nghĩ mình cần chia sẻ vài điều với các bạn về trang này. Những điều này, Chó Sói đã từng đề cập trước đây, nay chia sẻ lại, để gợi nhớ, cũng là để thông tin cho những bạn chưa từng được tiếp cận:

  • Trang này chỉ có một người viết bài, đó chính là Chó Sói [trừ một số trường hợp đặc biệt khi sử dụng bài viết từ bạn bè sẽ được đề cập ngay từ tiêu đề và cũng rất hạn chế]. Chó Sói chỉ viết khi mình thích, Chó Sói cũng khá lười và “online” hơi thất thường, nên không có lịch trình cụ thể cố định cho các bài viết trên trang. Các bạn nào inbox, cũng sẽ thấy thời gian trả lời rất hên xui. Có khi rất nhanh và có khi mất vài ngày lận [do Chó Sói đi chơi không online chẳng hạn]. Đây là kiểu của trang, Chó Sói sẽ không tuyển người viết thêm để tăng tương tác hay cập nhật mỗi ngày. Trang nhỏ này, sẽ chỉ có bài viết của Chó Sói thôi!:)
  • Đây là một trang giải trí tốn-não, thích hợp hơn cho những người có trải nghiệm tương đối về cuộc sống, va chạm đủ nhiều, và trưởng thành trong ứng xử. Nhưng đặc biệt, là trang này chỉ dành cho những người đầu óc rộng mở thôi. Chó Sói không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi [dù giới hạn được đặt ra là độc giả tối thiểu phải từ 18 tuổi trở lên], nhưng nếu đầu óc bạn đang đóng-đinh với rất nhiều định kiến, hoặc sĩ diện quá cao, thì bạn không nên [tiếp tục] follow trang này. Những kiểu người hay hỏi câu: “Sao không làm người mà lại làm Chó (Sói)?”, tức không đủ hiểu biết cơ bản về tính hình tượng [hoặc cố tình không hiểu], hay “mình không có ý kỳ thị gì đâu, nhưng…”, tức cố tình thảo mai hoặc ra vẻ rộng lượng, xét theo chuẩn mực của Chó Sói, là những người không có nhiều “não” lắm, đừng vô comment hay follow trang này chi cho mệt người nha các bạn!:)) Hãy dành thời gian bổ sung nơ-ron cho bản thân trước đã nào!:))
  • Trang này của Chó Sói ủng hộ sự đa dạng của cuộc sống, đặc biệt tôn trọng sự riêng tư trong quan điểm và lựa chọn của từng cá nhân [có liên quan tới đoạn ở trên]. Những bài viết trên trang đều mang tính khuyến nghị, không có gì bắt buộc. Nếu bạn cứ cho cách sống hay quan điểm của bạn là đúng nhất, đạo đức nhất, thông minh nhất, ví dụ: “Chỉ có đẻ con mới là người hiếu thảo”, “chỉ có trai gái mới được yêu nhau”, “phụ nữ trước sau gì cũng phải nương tựa đàn ông”, “người giàu mà không làm từ thiện thì thật keo kiệt”…, đặc biệt nếu bạn nghĩ bạn khôn ngoan hơn Chó Sói, Chó Sói khuyến khích bạn tự tạo lập ra trang riêng của các bạn, hơn là vào đây đôi co. Chó Sói khá lười (như đã nói) nên Chó Sói chỉ thích tranh luận [nghĩa của từ này đã bao gồm nhiều yếu tố, ví dụ như tính lịch sự]. Bất kỳ sự “kém sang” nào trong việc trao đổi đều sẽ có cảnh báo hoặc “block” rất nhanh chóng, cho dù các bạn ủng hộ hay phản đối các luận điểm trong bài viết, với hoặc không phải với Chó Sói. [Nhanh chóng là tính từ lúc Chó Sói online thôi nha!:))]

Những người không chịu đọc đến đây, trừ trường hợp đang bận làm việc, cũng nên cân nhắc việc “follow” trang này của Chó Sói. Các bài viết quan trọng đều có rất nhiều chữ, và đều phải chiêm nghiệm khá nhiều nha các bạn ơi!:D

@ Dành cho các Top Fan: Cảm ơn các bạn vẫn kiên nhẫn chịu-đựng phong cách này của Chó Sói, chúng ta hãy tiếp tục đồng hành cùng nhau thật lâu nha các bạn!:D

From Chó Sói with love,

Những người hay gây phiền-não nhất trên trang với Chó Sói, đó thường là các bạn trẻ từ 28-32 tuổi.

Bởi vì, đối với người bình thường, đây là độ tuổi các bạn bắt đầu đạt được một số thành công nhất định. Vừa lên chức quản lý, mới mua nhà, đang tậu xe, ký hợp đồng lớn, lập gia đình, sinh con…các bạn cũng bắt đầu có kinh nghiệm nhất định, dù là về cuộc sống, hay là về ngành nghề các bạn đang làm việc.

Nên, các bạn tưởng rằng các bạn đã “nhìn thấu hồng trần”. Các bạn nghĩ các bạn đã biết hết bản chất cuộc sống, và cách làm đang đem lại thành công cho các bạn chính là cách làm đúng đắn nhất, nên làm nhất trong đời!

Thật không may, sự thật rốt cuộc lại khác.

Bởi vì, đó không phải là cách nghĩ của những người trưởng thành.

Khi bạn trưởng thành [hơn], bạn sẽ nhận ra, có rất nhiều cách đúng trên đời. Cách của bạn có thể đúng với bạn, nhưng không đúng với người khác. Bạn biết thế giới không chỉ có đúng-sai, nó còn có đúng-đúng. Bạn sẽ hiểu “hồng trần”, theo kiểu có rất nhiều “hồng trần” khác xung quanh bạn, và bạn luôn phải học hỏi từ đó.

Khi bạn trưởng thành [hơn], bạn sẽ nhận ra, kinh nghiệm của bạn có thể đúng hôm nay, vì nó đã đúng hơn mấy chục năm cuộc đời, nhưng có thể sai vào ngày mai. Thậm chí đã sai vào ngay hôm nay. Bạn sẽ không “dán nhãn” những kinh nghiệm sống của bạn, theo kiểu “nhà nước là vậy”, “dân kinh doanh là vậy”, “phụ huynh là vậy”, hay thậm chí “Gen Y, Gen Z… là vậy”, chỉ bởi vì bạn làm việc được với một số quan chức nhà nước, hay một số phụ huynh, hay một số nhân viên, hoặc một số đồng nghiệp. Bạn nhận ra, kinh nghiệm là thứ không phải lúc nào cũng hữu dụng. Nó có thể [đã từng] hữu dụng, nhưng cũng là thứ có thể giết-chết bạn, nếu bạn không thay đổi.

Thế nên, trưởng thành hơn, nghĩa là đầu óc luôn rộng mở, và ngày càng rộng mở hơn. Chó Sói hay nói với mọi người, theo thời gian, chỉ có hai dạng người-già: Dạng người càng già càng thông thái, càng mong muốn học hỏi nhiều hơn. Thường xuyên kiểm tra những điều mình đã biết, sâu sắc hơn nữa, và không ngừng học thêm cái mới.

Dạng người còn lại, là càng già càng “lầy”. Càng giỏi biện hộ, càng nhiều lý do. Càng thoái thác trách nhiệm cá nhân, trì trệ, và khi có vấn đề gì đó xảy ra, sẽ lấy tuổi tác ra để nói. Luôn cho rằng mình đã sống đủ, đã nhìn thấy hết, và cho rằng kinh nghiệm của mình là đúng nhất. Nếu không, thì cũng là do mình già rồi, nên thay đổi không còn kịp nữa. Luôn cho rằng tuổi tác chính là chỉ số cho sự khôn ngoan, mà không hiểu được rằng, có những người [tức chính họ], chỉ già đi, chứ không khôn ngoan lên chút nào.

Dạng một, mới là người trưởng thành. Như Chó Sói đã từng viết [tại chương 37 quyển 1], trưởng thành là một cuộc hành trình dài không có điểm dừng, và bạn không được phép dừng. Hãy dùng tất cả ý chí, niềm tin, nỗ lực, sự bền bỉ, tất cả khả năng và nghị lực của bạn, để trưởng thành hơn.

Còn lại, thì chỉ là chớm trưởng thành. Dùng chút ít phần kinh nghiệm có được từ thế giới nhỏ bé của mình, để định hình thế giới bao la rộng lớn ngoài kia phải sống theo ý mình, rốt cuộc chẳng học thêm được gì, mà chỉ già thêm mỗi năm. Sức khoẻ đã yếu, đầu óc tư duy còn tệ hơn.

Chó Sói hy vọng bạn không chỉ “chớm”, rồi dừng lại. Chó Sói hy vọng sẽ luôn gặp được phiên bản trưởng thành của các bạn!

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam

Chào bạn. Tên tôi là Chó Sói.

Tất nhiên, Chó Sói không phải là tên thật. Tôi quyết định không dùng tên thật, hay bất kì thứ gì liên quan tới “background” của mình, vì tôi muốn được nhìn thấy những phản hồi rõ nhất của mọi người về những điều được viết, mà không bị cản trở bởi những thứ có từ “background”.

Ví dụ: Người giàu luôn đúng! Chó Sói giàu nên đúng!

Nếu bạn đã từng biết về Chó Sói, hy vọng bạn tiếp tục “follow” Chó Sói như đã từng ở trang trước đó. Do có một số thông tin và hạn chế của trang cũ, nên nay Chó Sói lập nên trang mới này.

Nếu bạn chưa từng biết về Chó Sói, lựa chọn “follow” là ở bạn. Chó Sói xin lưu ý trước, rằng trang này là trang riêng của Chó Sói, thể hiện quan điểm riêng của Chó Sói. Nếu bạn thấy hợp, cứ “follow” hoặc “like” bài viết. Nếu bạn thấy không hợp, cứ bỏ qua cho nhanh. Nếu bạn có gì cần làm rõ, hoặc muốn tranh luận, Chó Sói chào đón. Nhưng, bạn nhất định phải lịch sự khi “comment” ở trang này, và tôn trọng mọi quyết định của Chó Sói về comment của bạn, bất kể bạn thấy Chó Sói nói đúng hay sai.

Bạn cũ đừng lo, trang kia vẫn còn hoạt động. Nhưng Chó Sói sẽ cập nhật trên trang này những thứ khác hơn, nếu cần, cũng như sẽ bớt tranh luận lại, vì dạo này càng ngày Chó Sói càng lười làm mấy chuyện này, đặc biệt với các bạn trẻ hay dùng ngôn từ không cẩn thận và luôn cho mình là đúng nhất.

Nên, về những “thói hư tật xấu” của Chó Sói, cũng như trang mới này [với định hướng cũ], Chó Sói sẽ đăng tải [lại] trong các bài viết sau. Hẹn gặp các bạn sớm.

From Chó Sói with love,

Một cơ số người, tới bây giờ vẫn còn chia sẻ tấm hình so sánh “Boss vs. Leader”.

Đó quả là một sự so sánh hết sức “quê mùa” và sai bản chất.

Tất nhiên, nó đôi lúc làm cho một số nhân viên cảm thấy vui lòng và thoả mãn, khi Sếp mình (đặc biệt là chủ doanh nghiệp) làm điều gì đó bất công, bởi luận điểm “đó là làm Chủ chứ không phải làm Lãnh Đạo”.

Nghe qua tưởng đúng đắn ghê lắm, nhưng nhắc lại, đó là sự so sánh kém sang và hết sức quê mùa, sai bản chất của việc làm chủ.

Bởi vì, làm chủ đã bao gồm trọng trách lãnh đạo, và còn phải làm nhiều hơn.

Vậy, làm chủ là làm (những) gì?

Ở chương 100, chúng ta đã nói về tư duy của những người làm chủ, đó là tương quan của trục giá trị/lợi ích [so với chi phí]: Quan trọng không phải là bạn làm nhiều hay ít, mà là bạn mang lại bao nhiêu giá trị dựa trên những điều bạn làm.

Để mang lại nhiều giá trị nhất có thể, dù trong mắt bạn người chủ đang không-làm-gì, thì về bản chất, họ đang phải làm hai phần việc lớn sau đây:

  • Thứ nhất, đó là thực hiện chức năng quản lý. Tất cả những việc như lập kế hoạch ngắn hạn, chấm công, trả lương, thưởng phạt… đều là các phần mục thuộc chức năng quản lý.
  • Thứ hai, đó là thực hiện chức năng lãnh đạo: Xây dựng tầm nhìn cho doanh nghiệp (kể cả khi tầm nhìn thực tế và tầm nhìn lý thuyết có sự khác biệt), huấn luyện, giao việc, tạo mối quan hệ, thể hiện trách nhiệm cộng đồng…tất cả đều là các phần mục thuộc chức danh lãnh đạo.

Tất nhiên, việc liệt kê thì nhiều, nhưng nó đều thuộc các phần mục chính. Quản lý có 4 chức năng chính, lãnh đạo có 5 phần việc chính (dù tên gọi có chút khác biệt trong các chương trình huấn luyện và đào tạo, nhưng bản chất không thay đổi). Nếu bạn không mường tượng ra được Chó Sói đang nói về những chức năng hay phần việc nào, đó là lý do bạn vẫn còn tiếp tục chia sẻ tấm hình “Boss vs. Leader” kia, thậm chí khi bạn chính là “Boss”.

Hết sức “quê mùa” và sai bản chất [điều quan trọng nói 03 lần].

Cho nên, làm chủ nghĩa là vừa làm quản lý vừa làm lãnh đạo, chứ không phải một bên là làm chủ và một bên là làm lãnh đạo. Bạn có thể gặp “good boss” hoặc “bad boss”, tức họ tệ trong việc quản lý và/hoặc lãnh đạo, giống như bạn gặp “good leader” hoặc “bad leader”, tức những người giỏi hoặc tệ trong việc gây ảnh hưởng, chứ không có cái so sánh nào vớ vẩn như cái so sánh ở những dòng đầu, và đã được nhắc lại 03 lần.

Làm chủ, xét trong góc độ doanh nghiệp, còn nhiều và khó hơn là (chỉ) làm lãnh đạo!

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam

Tất nhiên, trong phần lớn trường hợp, câu trả lời là không nên.

Nó cũng giống như việc quay lại với người [yêu] cũ, mà Chó Sói đã từng viết tại chương 22:

“Nghỉ việc cũng giống như ly hôn: Cho dù hai bên đều đồng ý tự nguyện, không phàn nàn gì, thì thường đã ra đi rồi cũng sẽ không bao giờ muốn quay lại.”

Tại sao lại như vậy?

Bởi vì, bạn ra đi khi không thể thích nghi được nữa, nó là vấn đề về bản chất. Ví dụ: bạn rời đi khi công ty trả lương không tương xứng với năng lực của bạn. Cho dù bây giờ công ty có trả lương cao hơn để bạn quay về, thì thể nào công ty đó cũng giao cho bạn khối lượng công việc nhiều hơn, rồi bạn sẽ lại được trả lương không tương xứng với năng lực [dưới một hình thức hoặc tên gọi khác] thôi.

Một là, bạn đã thực sự thay đổi. Dù đối với nhiều người, khi thời gian trôi qua và họ học được nhiều thứ hơn, họ hay nghĩ và nói rằng mình đã thay đổi, nhưng thực ra không phải vậy. Đa phần, bất chấp họ [trông có vẻ] tốt lên, đó không phải là sự thay đổi về bản chất [như trục nhu cầu ưu tiên hay các giá trị [sống] nền tảng(*)], để định hướng hành vi hay lựa chọn. Bạn chỉ thực sự thay đổi khi có một trong hai chuyện xảy ra: Bạn có “hạt”đủ lớn [đã từng được đề cập nhiều lần] hoặc, bạn trải qua một tổn thương tâm lý nghiêm trọng đến mức khiến bạn phải thay đổi cách nhìn nhận về thế giới hay niềm tin của bản thân.

Nếu không, thì phải là trường hợp hai. Trường hợp này cũng ít xảy ra, nhưng đôi khi dễ xảy ra hơn trường hợp một: Công ty cũ đổi chủ sở hữu.

Đổi chủ sỡ hữu, thì may ra công ty cũ mới thực sự thay đổi. Bạn có chút cơ hội, nếu bạn vẫn muốn về lại công ty cũ.

Nhắc lại, trong phần lớn trường hợp, câu trả lời là không nên.

———————–

(*): Nếu bạn chưa từng nghe qua những vấn đề kiểu này, thì giờ chắc bạn đã hiểu tại sao những thay đổi về bản chất rất khó xảy ra rồi phải không?!

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam