Author

Chó Sói

Browsing

Thế nên, chính trị, cũng giống như rất nhiều thứ bình thường khác trong cuộc sống này, đều có ưu và khuyết điểm tùy theo tình huống. Việc chúng ta hành động vì lợi ích [đúng đắn], hành động vì niềm tin và sở thích riêng, là hành động chính trị dính tới bản chất của con người, nên không thể thay đổi. Chúng ta chỉ có thể lựa chọn phát huy ưu điểm và hạn chế khuyết điểm của chính trị mà thôi.

Chính vì vậy, khẩu hiệu “No Politics”, nghe có vẻ tươi đẹp, giống như “hãy tin tưởng tất cả mọi người”, thật ra chỉ là một kiểu khẩu hiệu sáo rỗng và vô nghĩa, hơi hướng mị-dân [đặc biệt nếu được phổ biến nhiều lần cho các thành viên trong công ty hoặc trong đội ngũ]. Không phải vì chúng ta nghĩ thứ gì đó xấu xa, thì bản chất của nó cũng là như vậy. Bản chất sẽ luôn là bản chất, bất chấp việc chúng ta cố ý viện dẫn nó theo một kiểu [tươi đẹp hoặc xấu xa] khác.

Nên chính trị, cũng phải biết phân định để nhận ra loại đúng, loại sai [chính trị hợp lý, hợp tình], xét trong từng hoàn cảnh. Không thể bất chấp đúng sai và “kiên quyết” [ngoan cố] nói “không” với chính trị.

Nhắc lại, điều chúng ta có thể làm, thực tế, cuộc sống và con người hơn, là tìm cách đúng đắn để phát huy ưu điểm và hạn chế khuyết điểm của nó.

Phát huy ưu điểm, nghĩa là tìm hiểu về con người, cân nhắc động cơ chính trị của họ, xem nó có phù hợp với giá trị và đường hướng phát triển của doanh nghiệp, hoặc của người điều hành hay không [bạn có thể không thích ai đó hành động vì tiền, nhưng không có nghĩa động cơ này của họ là xấu xa], để khuyến khích sự phát triển trong đội ngũ [các động cơ khác nhau sẽ tạo ra mâu thuẫn và cũng là điền đề của sự phát triển].

Hạn chế khuyết điểm, tương tự là loại bỏ sự không phù hợp. Điều này liên quan tới khả năng định lượng và tiên đoán của bạn, trên cương vị người điều hành và lãnh đạo doanh nghiệp, vì nó có nghĩa rằng bạn phải nhận định để lựa chọn loại mâu thuẫn nào sẽ khiến đội ngũ không thể [hoặc kém] phát triển, và loại mâu thuẫn nào khiến đội ngũ, ngược lại, còn linh hoạt, tăng tính thấu hiểu và rực rỡ hơn, tương ứng với từng giai đoạn phát triển của đội ngũ.

Chúc bạn chính trị đúng!

#camnangchosoi #yeudancongso #kinhnghiemdilam

Để có câu trả lời đúng đắn nhất, như thường lệ, chúng ta cần đi ngược tìm về định nghĩa của chính trị. Dù có nhiều cách triển khai khác nhau và khác biệt đôi lúc ở một số hệ thống, tất cả học giả [nhà kinh tế, triết gia…], đều đồng tình về khía cạnh định nghĩa này của “chính trị”: chính trị là các hoạt động nhằm tìm kiếm những khả năng thực hiện đường lối và những mục tiêu đã đề ra nhằm thỏa mãn lợi ích. Chính trị là lợi ích, là quan hệ lợi ích và là đấu tranh cho lợi ích. Chính trị là biểu hiện tập trung của kinh tế. Mở rộng hơn nữa, chính trị là hoạt động của con người nhằm làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung mà những luật lệ này tác động trực tiếp lên cuộc sống của những người góp phần làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung đó.

Từ định nghĩa, chúng ta sẽ thấy được ngay vấn đề. Nếu bạn đang mở doanh nghiệp, thì tức là bạn đang làm kinh tế, cũng tức là, bạn đang làm chính trị. Việc tiêu diệt chính trị, cũng tức là tiêu diệt kinh tế, nghĩa là bạn đang điều hành doanh nghiệp, nhưng lại muốn giết chết doanh nghiệp của mình?!

Nếu bạn ít “hạt”, tức yếu về logic, [hoặc vẫn còn ngây thơ, hay cố tình lý-tưởng-hoá], Chó Sói sẽ cho bạn thêm một ví dụ nữa.

Hãy hình dùng tình huống này: Bạn được thăng chức từ trưởng phòng lên làm giám đốc. Do vị trí trưởng phòng còn trống, bạn đang cân nhắc xem giữa anh Hà Mã và chị Ngựa Vằn, hai phó phòng hiện tại, ai là người thích hợp cho vị trí này hơn.

Anh Hà Mã đang phụ trách một team [ví dụ: facebook ads], là người có năng lực, đã làm ở công ty được 5 năm. Vợ anh thường thắc mắc vì sao anh có năng lực vậy mà hoài chưa được thăng chức, nên đây là cơ hội để anh chứng tỏ năng lực của mình với vợ con, sau 5 năm cống hiến cho công ty.

Chị Ngựa Vằn cũng đang phụ trách một team [ví dụ: google ads], là người có năng lực, đã làm ở công ty được 3 năm. Chị làm mẹ đơn thân nên cần tài chính tốt để nuôi con, và việc thăng chức này sẽ giúp chị có nền tảng tốt hơn về tài chính, để lo cho con của mình.

Khi vị trí trống được công bố, cuộc đua chỉ có hai ứng viên này. Nhưng bạn, vốn nghĩ rằng mình rất sáng-suốt, đã tuyên bố rằng, bạn là người không làm chính trị, nên không cần biết đúng sai, ai có hành động chính trị trước để lên được vị trí trống, bạn sẽ thẳng tay đuổi việc người đó.

Bạn có sáng-suốt như bạn nghĩ không?

Bất chấp bạn nghĩ bạn giỏi, hay bạn đang nghĩ gì, thì tuyên bố “ai có hành động chính trị trước” của bạn, chính là một hành động chính trị, vì nó đang phục vụ cho lợi ích của bạn. Nên, tuyên bố rằng bạn “không làm chính trị”, thực ra là một tuyên bố hài-hước, vì bạn không hiểu rõ “chính trị” nghĩa là gì. Đứng ở vị trí càng cao, mà càng không hiểu rõ bản chất vấn đề, đối với Chó Sói là một việc hết sức đáng quan ngại. Chó Sói hiểu rằng bạn có ý tốt [bạn đang muốn nói về chính trị kiểu xấu xa theo định nghĩa riêng của bạn cơ], và nhiều người chắc đang ngưỡng mộ ý tốt của bạn về việc xây dựng một công sở không chính trị kiểu Utopia (*). Nhưng ngưỡng mộ ý tốt thì cũng được, và tuỳ lựa chọn của mỗi người, bạn vẫn chắc chắc không thể được xem là người giỏi về bản chất, tư duy logic hay lập luận được!

Hãy hình dung tiếp sự sáng-suốt của bạn:

Anh Hà Mã sẽ tiến hành họp team, để củng cố năng lực làm việc, và vận động mọi người ủng hộ anh. Chưa cần bàn việc anh bày “team” làm chuyện gì xấu xa, anh chỉ hy vọng được ủng hộ về mặt tinh thần để tiếp tục giành lấy cơ hội. Vậy, đây là một kiểu hành động chính trị. Anh không làm gì xấu, anh đang làm “chính trị” đúng. Nhưng như tuyên bố đầy sáng-suốt của bạn, bạn đâu có phân biệt đúng sai, ai có hành động chính trị trước là bạn đuổi thôi mà. Vậy là bạn sẽ đuổi anh Hà Mã?

Rồi nếu chị Ngựa Vằn cũng họp team tương tự, và bàn thảo về chuyện này, cùng một lúc với anh Hà Mã, bạn sẽ đuổi luôn chị Ngựa Vằn?

Vậy bạn có hiểu, người đang tạo “thị phi” nhất lúc này, là ai không? Người đang khiến cho mọi chuyện “chính trị” hơn, và thậm chí “ngu ngốc” hơn, là ai không?

Và nếu bạn không làm vậy?

Vậy tuyên bố ban đầu của bạn là gì? Bạn có hiểu nó sẽ dẫn đến chuyện gì không? Bạn có hiểu logic của điều bạn nói, với chuyện bạn buộc phải làm, để cân nhắc về bản chất của nó không?

Bạn thực sự xuất-chúng như bạn nghĩ?

Và nếu ai đó vẫn đang nói những điều kỳ-dị như vậy với bạn, mà bạn vẫn nghĩ họ xuất-chúng? Chúc mừng bạn (!), Chó Sói hy vọng bạn dành thêm thời gian để “tưới nước” về tư duy logic và lập luận bản chất.

(Còn tiếp)

(*): Utopia là thuật ngữ chỉ một nơi mà mọi người sống với nhau bình đẳng, không có tư hữu, không có giàu nghèo, không có lợi ích, không có mâu thuẫn, tất cả cùng lao động và cùng hưởng hạnh phúc.

#camnangchosoi #kinhnghiemdilam

Trong quyển sách đầu tiên, Chó Sói có viết một chương đặc biệt, để bàn về cách đối phó với chính trị nơi công sở. Một vài bạn, đặc biệt là một số nhà điều hành cấp cao, và quản lý doanh nghiệp, đã hỏi Chó Sói rằng: Thay vì “đối phó” với chính trị công sở, sao mình không tìm cách “tiêu diệt” nó, để nơi làm việc trở thành một chốn tốt đẹp hơn?

Tức là, nếu mình là một người lãnh đạo tài giỏi, có giá trị đạo đức, biết phân định đúng sai, thì mình sẽ biết sa thải những người cố tình gây ra “thị phi”, để nơi làm việc của mình không còn tồn tại chính trị công sở nữa.

Chó Sói cười, bảo, nếu bạn nghĩ như vậy, thì bạn không phải là nhà lãnh đạo tài giỏi đâu. Bạn chỉ có thể thành nhà lãnh đạo ngây-thơ, hoặc nhà lãnh đạo lý-tưởng-hoá, tức phi thực tế, đặc biệt nếu công ty của bạn có từ 10 người trở lên và có phân cấp bậc [tức bạn “tưởng” công ty của bạn không có chính trị].

Tại sao chúng ta, dù là nhà lãnh đạo xuất chúng đến độ nào, cũng không thể “tiêu diệt” chính trị công sở?

Bởi vì, không phải chỉ người-xấu mới dùng đến chính trị, mà cả người-tốt cũng vậy. Chính trị xuất phát từ tâm lý con người, và chỉ nơi nào không có con người, thì nơi đó mới không có chính trị.

Nếu bạn chưa mường tượng được điều Chó Sói nói, hoặc nếu bạn đang nghe ai đó nói, và nó khác với điều Chó Sói vừa nói ở trên, hãy dừng lại một chút. Bạn có phải là một người ngây thơ, hay lý-tưởng-hoá không?

Nếu đúng, bạn nên dừng đọc. Những điều tiếp theo sẽ làm bạn đau-lòng, và bớt “yêu” cuộc sống hơn một chút (dù đó mới là cuộc sống theo đúng nghĩa của nó).

Nếu không, chúng ta sẽ đi vào sự thật phũ phàng (*) này. Tức trả lời rõ ràng hơn câu hỏi: Tại sao chúng ta, dù là nhà lãnh đạo xuất chúng đến độ nào, cũng không thể “tiêu diệt” chính trị công sở?

(Còn tiếp)

(*): Theo một số từ điển, xuất phát điểm là từ “phủ phàng” (ý nói về chính tả).

#camnangdilam #yeudancongso #kinhnghiemdilam

Nếu bạn ế [dù bạn lựa như vậy], đêm giáng sinh sẽ dài hơn một chút. Để đêm giáng sinh trôi qua nhanh chóng hơn, dưới đây là các khuyến nghị phim truyền hinh mới của Chó Sói, nếu bạn chưa xem:
1. Our beloved summer (Hàn- xem được trên Netflix): Mới tới tập 6, còn một quãng dài mới kết thúc nhưng đến hiện tại, là bộ phim nhẹ nhàng, sâu lắng, với những nhân vật bình dị. Không cố tình tạo drama, những tình tiết thường nhật lại cuốn hút một cách tài tình. Phim cho người lớn, nhưng vẫn rất dễ chịu. Cho một đêm Noel yên bình.
2. 55:15, Never too late (Thái-xem được trên Youtube): Cũng mới tới tập 6, cho đến hiện tại, lại là một bộ phim truyền tải nhiều thông điệp cuộc sống. Đầy tính nhân văn, những số phận khác biệt nhưng đều mang lại những góc nhìn rộng mở, về cuộc sống, về trải nghiệm, về lựa chọn. Mô típ không mới, một số tình tiết lặp lại để làm rõ bối cảnh nên đôi lúc nhịp phim chậm, nhưng nếu bạn càng trưởng thành, bạn càng cảm nhận được nhiều điều sâu sắc lồng ghép qua mỗi câu chuyện. Cho một đêm Noel sâu lắng.
Chó Sói không chắc các tập tiếp theo còn giữ được phong độ không, nhưng khuyến nghị được đề ra dựa trên triển vọng của kịch bản. Cho tới lúc này, mọi người vẫn đã có thể bắt đầu nha!:D
From Chó Sói with love,
(*): Độc thân là một từ “sang” hơn, nếu bạn thích!:))
#camnangchosoi

[Dành tặng cho các bạn trẻ, hoặc tuổi lớn nhưng tâm hồn trẻ, vì còn yêu-đời, hoặc tỏ ra nguy hiểm hay thần-thánh-hoá con người]

[Những bạn chưa đọc chương 106 có thể bỏ qua bài viết này, hoặc đọc chương đó trước khi bắt đầu đọc bài viết nhé]

Mọi hôm thì Chó Sói sẽ không rảnh để giải đáp từ vựng, với lý do [khuyến khích] những độc giả của trang này “tưới nước” nhiều hơn để phân tích vấn đề, bao gồm cả ngôn ngữ. Sau bài viết hôm qua, có một số bạn trẻ vào comment và inbox hỏi han, thậm chí lên-án, về cách chọn từ “nghi ngờ”, cho rằng nó quá tiêu-cực, đáng lẽ theo ý các bạn thì phải xài từ “quan tâm”, mà hôm nay Chó Sói lại rảnh, nên để Chó Sói viết [hướng dẫn] phân tích về cách chọn từ vựng cho các bạn.

Đầu tiên, tại sao “nghi ngờ” lại gắn với tiêu cực?

Thật ra, nghi ngờ là một từ trung lập [theo định nghĩa trong từ điển, thì nó đơn giản là: Không tin (nói khái quát). Tâm lý học hơn, thì “Nghi ngờ là một trạng thái tinh thần, trong đó tâm trí phải đứng giữa hai hoặc nhiều đề xuất mâu thuẫn, không thể chấp nhận bất kỳ đề xuất nào trong số đó. Nghi ngờ về mức độ tình cảm là sự thiếu quyết đoán giữa tin tưởng và không tin. Nó có thể liên quan đến sự không chắc chắnkhông tin tưởng hoặc thiếu niềm tin vào một số sự kiện, hành động, động cơ hoặc quyết định nào đó. Nghi ngờ có thể dẫn đến trì hoãn hoặc từ chối hành động liên quan do lo ngại sẽ hành động sai lầm hoặc sẽ bỏ lỡ cơ hội.]

Vậy, như định nghĩa, rõ ràng nghi ngờ không gắn với bất kỳ chữ “tiêu cực” nào ở đây. Những người hay gắn nó với chữ tiêu cực, là bởi vì họ thường hành xử tiêu cực sau khi nghi ngờ.

Hãy hình dung tình huống này:

Trong mặt sau điện thoại của bạn có một tờ 500.000 VNĐ. Bạn cho con bạn mượn điện thoại chơi game. Sau đó bạn phát hiện tờ 500.000 biến mất. Bạn sẽ làm gì? Hoặc bạn đang nghĩ gì?

Đầu tiên, bạn sẽ nghi ngờ con bạn đã lấy mất tờ tiền. Sau đó, bạn sẽ bắt đầu xem xét xem con bạn xưa giờ có tính hay lấy đồ không? Nếu không, bạn sẽ băn khoăn con bạn lấy tiền để làm gì? Sau đó, bạn [thường] sẽ lôi con bạn vào để hỏi chuyện. Nếu con bạn thừa nhận, đương nhiên có hình phạt.  Nhưng nếu con bạn kiên quyết không nhận?

Lúc này, việc đưa ra hình phạt là rất tiêu cực. Bởi vì bạn không có bằng chứng. Giả sử như con bạn nói: Lúc con cầm điện thoại thì đã không có tờ tiền nào rồi, ba [mẹ] coi lại coi có rớt mất chỗ nào không?

Bạn sẽ làm gì?

Đương nhiên, nếu bạn có trí nhớ không tốt lắm, lúc này bạn sẽ nghi ngờ bản thân của bạn. Liệu có khi nào bạn đã quên không ta?

Bạn sẽ làm gì tiếp theo?

Nếu bạn vẫn kiên quyết phạt con bạn, thì đúng là rất rất tiêu cực.

Nhưng như một số phụ huynh không tiêu cực lắm, thông thường, bạn sẽ tiếp tục để ý quan sát con bạn, để xem có xuất hiện điều gì mới không? [Ví dụ: một đồ chơi mới bỗng xuất hiện]. Nếu có, thì bạn sẽ lại lôi con bạn vào để hỏi chuyện [làm sao con mua được đồ chơi này?]. Nếu con bạn thừa nhận, đương nhiên có hình phạt. Nhưng nếu con bạn vẫn không xuất hiện bất kỳ điều mới nào?

Lúc này, bạn thường đưa ra ba lựa chọn. Hoặc để ý tiếp, hoặc bỏ qua luôn [đặc biệt nếu bạn nghi ngờ bản thân nhiều], hoặc đưa ra một bài thử nghiệm về tính lấy đồ của con bạn.

Dành cho những bạn trẻ của chúng ta.

Hãy thay từ “quan tâm” của bạn vào từ “nghi ngờ” trong đoạn nói trên. Bạn thấy nó có hợp lý không?

Hãy hiểu rằng, nghi ngờ là một phần tâm lý của con người. Câu “một mất mười ngờ” không phải tự nhiên được đúc kết. Nhưng hãy nhìn tình huống ở trên. Nếu bạn nghi rồi hỏi han, nghi rồi phân tích, thì rõ ràng chẳng có tiêu cực gì. Nhưng nếu bạn kiên quyết phạt con vì nghi ngờ [dù không có bằng chứng trực tiếp] thì đó là lúc chữ đó bị tiêu cực. Nó không tiêu cực vì nghĩa của nó, nó tiêu cực vì cách hành xử lỗ mãng của bạn sau khi nghi ngờ.

Bạn quyết định không nghi ngờ, dù mất tiền? Bạn tự cho rằng con bạn không lấy tiền đâu, chắc bạn đã bỏ quên? Hoặc bạn quyết định “quan tâm” con nhiều hơn vì cho rằng ngay cả khi con bạn lấy tiền, con bạn chắc đã có một động cơ đúng-đắn nào đó, vì đó là con của bạn, bạn tuyệt-vời như vậy mà?(!)

Đây chính là chuyên mục thần-thánh-hoá con người mà Chó Sói có đề cập ở dòng đầu tiên. Nó cũng chính là chuyên mục thờ ơ về động cơ, hoặc nhu cầu. Hậu quả thì chắc ai có chút thông minh cũng hiểu.

Rồi, chứ cho là bạn cố gắng xài từ “quan tâm” trong đoạn trên, vì đó là con bạn. Quan tâm để hỏi han, quan tâm để phân tích.

Cùng ví dụ, nhưng nếu đó là một người giúp việc mới vừa làm được 1 ngày?

Bạn vẫn tiếp tục xài từ “quan tâm”?

Hãy hiểu rằng, Chó Sói xài từ “nghi ngờ” là bởi vì nó rộng hơn [và đúng hơn], cả về mặt tâm lý hành vi, trong mọi tình huống. Chúng ta có thể xài từ “quan tâm” cho người thân [quen] một cách gượng-ép, nhưng rõ ràng chúng ta sẽ xài từ “nghi ngờ” dành cho người lạ.

Bạn vẫn “quan tâm” đến 1 người lạ bạn vừa gặp 1 ngày?

Chúc mừng bạn, cuộc sống của bạn thật tươi đẹp. Không còn “nghi ngờ” gì nữa. Chó Sói quả nhiên không sống cùng thế giới với bạn.

Chó Sói là người bình thường thôi, không phải thần-thánh gì đâu!:))

P.s: Gửi các bạn trẻ của Chó Sói, đặc biệt là các bạn trẻ luôn tỏ ra nguy hiểm,

Hãy tìm hiểu bản chất của từ ngữ, hay vấn đề, trước khi định bình luận nguy-hiểm gì, dù là ở đâu nha các bạn ơi!:))

#camnangchosoi

 

Nghe có vẻ cực đoan, khi bạn vô tình đọc phải tiêu đề. Nhưng, ý Chó Sói chính xác là như vậy. Hãy nghi ngờ mọi người, đặc biệt khi họ ở gần bên bạn.

Tại sao lại phải nghi ngờ người khác?

Khi một ai đó bỗng dưng thay đổi, khi một ai đó tốt với bạn, khi một ai đó làm một hành động nào đó, tại sao chúng ta nên để tâm? Tại sao chúng ta nên nghi ngờ: “Tự nhiên người đó lại tốt với mình?”, “Sao lại hành động như vậy?”, “Động cơ của người đó là gì?”

Đó là bởi vì chỉ có nghi ngờ, bởi vì chỉ có thực sự soi xét, bởi vì chỉ có can đảm nhìn thẳng vào người khác, chúng ta mới có thể hiểu họ hơn. Từ chối nghi ngờ người khác không phải là hành động đáng quý, kiểu như “hãy tin tưởng tất cả mọi người”, nó là biểu hiện của sự thờ ơ.

Chúng ta không thể giúp ai đó, nếu không thực sự hiểu nhu cầu của họ. Chúng ta cũng không thể bảo vệ ai đó, khi không thực sự hiểu động cơ của họ. Nên, chúng ta phải nghi ngờ. Nghi ngờ để quan sát, nghi ngờ để hỏi han, và nghi ngờ để phân tích. Như Chó Sói đã từng nói ở chương 105, nếu không làm những việc này, thì vốn dĩ bạn không hề muốn nhìn thấu lòng người.

Không muốn nhìn thấu người khác, đặc biệt là những người thân cận với bạn, chính là điểm đáng sợ của việc thờ ơ. Những người không nghi ngờ người khác, thoạt nhìn có vẻ dễ chịu, thật ra sau cùng sẽ chỉ nói được những lời sáo rỗng, những hành động bâng quơ, những lời khuyên vô bổ. Nghi rồi mới tin, tin rồi tiếp tục thử thách lòng tin, đó mới là quá trình làm bền chặt mối quan hệ thực sự.

Bạn không muốn làm?

Không sao, cứ tiếp tục thờ ơ. Nếu có một ngày ai đó bên cạnh bạn làm chuyện gì đó mà bạn không thể hiểu nổi, hoặc trở tay không kịp, hãy nhớ Chó Sói đã từng nói về việc này rồi.

Bạn tự hỏi khi nào thì tin một người cho “đủ”?

Khi họ vẫn còn nguyên động cơ và nhu cầu, thì hành vi của họ sẽ không [hoặc rất khó] thay đổi. Hãy tin người tương ứng với sự hiểu biết về nhu cầu và động cơ của họ. Khi động cơ và nhu cầu của họ thay đổi, hãy cập nhật lại cách thức “tin người” của bản thân.

Nghĩa là, nếu mối quan hệ thực sự có ý nghĩa với bạn, bạn phải [thường xuyên] gặp gỡ người đó để cập nhật thông tin. Câu nói “chúng mình tuy không gặp nhau mười năm nhưng vẫn thân nhau như ngày xưa”, là một câu nói vớ vẩn.

Không ở bên cạnh người khác lúc họ [có khả năng] thay đổi, thì đã không còn thân. Chữ “thân” đó chính là kiểu lời nói sáo rỗng, bởi vì cả hai thực ra chỉ ngồi ôn lại chuyện xưa. Chuyện xưa thì vui đấy, nhưng chuyện nay thì sao?

Nếu họ đã thay đổi động cơ và nhu cầu, nhưng bạn thì không biết, và không còn cập nhật, đó là kiểu “thân” của bạn à?

Và bạn nghĩ một vài buổi trò chuyện là bù đắp được cho lượng thông tin [về động cơ và nhu cầu của họ] trong mười năm?

Bạn, đúng rồi, là bạn đấy, thoạt nhìn có vẻ dễ chịu, thật ra sau cùng sẽ chỉ nói được những lời sáo rỗng, những hành động bâng quơ, những lời khuyên vô bổ.

Hãy thay đổi, và nghi ngờ mọi người nhiều hơn, nếu bạn thực sự muốn có những mối quan hệ sâu sắc và ý nghĩa hơn. “Tin” người không phải là “tin tất cả”, mà là tin những điều liên quan mật thiết tới nhu cầu và động cơ của người khác. Nếu họ không có nhu cầu và động cơ gì liên quan, thì đừng “tin”. Hãy cứ nghe và nghiệm, nhưng đừng vội “tin” ai.

#camnangdilam #yeudancongs0 #kinhnghiemdilam

Cho nên, một bộ phim “có não” và hay trong mắt Chó Sói thì chỉ cần một điểm hoặc một bài học kì-dị đã không được rồi, huống hồ có nhiều điểm kì-dị như phim này. Nên, nó rất tệ trong mắt Chó Sói. Bạn nào không trọng nội dung mà chỉ thích kĩ xão thì không sao, nhưng phim “hay” theo chuẩn của Chó Sói thì không có những nội dung “sạn” về logic như vậy được. Nên, trừ trường hợp bạn là fan Marvel [tức tự tìm ra động cơ của những điều trên thông qua truyện hoặc các thuyết âm mưu, kiểu “chắc Doctor Strange có ý gì khác!”, hay tình cảm với bé Nhện nên dễ bỏ qua mấy chỗ như vầy], hoặc ngay từ đầu tiêu chuẩn phim của các bạn rất dễ chịu. Đối với Chó Sói, “phim hay” phải logic, và phim “hay nhất” phải có các bài học thực tế có thể ứng dụng được trong cuộc sống [như kiểu phim hoạt hình của Pixar], chứ không thể có các điểm kì-dị và chỉ tung hô bằng kĩ xảo!:))

Vậy, tiêu chuẩn khác nhau thì sao?!

Chẳng có vấn đề gì với chuyện này, và Chó Sói cũng đã ghi rõ rằng những người thấy phim hay nhất có một tiêu chuẩn rất khác về tình tiết so với Chó Sói [ở bài cảnh báo đã ghi]. Nhưng vấn đề là do có nhiều người ủng hộ, nên các bạn trẻ bất chấp nhảy vào đòi “khai sáng”, sửa “tiêu chuẩn” của Chó Sói, do nó không theo số đông hoặc ý kiến của các bạn. Thật ra hạ tiêu chuẩn cho phim Marvel thì Chó Sói cũng làm nhiều [như viên đá thời gian và trí tuệ trong Endgame so với phần phim riêng của Doctor Strange], nhưng với trình độ tranh luận và bắt bẻ của các bạn [trẻ và nhạy cảm] dưới đây thì rất khó. Ví dụ như:

  • Bạn trẻ: [Dẫn chứng hàng loạt số liệu và lời của các chuyên gia phim], sau đó viết mỉa mai kiểu “chắc phần đông mọi người bị gì mới khen phim hay, còn mình thiểu số nhưng làm như rất đúng”
  • Chó Sói trả lời: Chó Sói đã đọc các số liệu và lời dẫn này nên mới đi coi, nhưng tiêu chuẩn Chó Sói khác nên không đồng ý với họ. Có vấn đề gì không?
  • Bạn trẻ: Ai biểu đọc rồi kì vọng, xong tiếc tiền về viết bài phê phán. Đừng có kì vọng!
  • Chó Sói trả lời: Đúng rồi á, nó tệ hơn Chó Sói nghĩ nên Chó Sói về viết bài phê phán, rồi vì sao lại không được? Hay Chó Sói không có quyền phê phán phim, cũng không được thất vọng?
  • Bạn trẻ: [Im lặng biến mất]

Hoặc như:

  • Bạn trẻ: Nói chuyện vô lý, lấy tâm lý người Việt Nam rặt để coi phim nên không hiểu ý những người New York sáng tạo ra bộ phim.
  • Chó Sói trả lời: Ý là tâm lý người Việt Nam rặt thì vô lý còn người New York thì có lý?
  • Bạn trẻ: [Đánh trống lảng không trả lời câu hỏi], lại lôi số đông ra khen rồi nói: Nếu 100 người đi coi mà 95 người về khen thì 5 người không khen cũng không viết bài, vì sợ bị trù dập. That’s all.
  • Chó Sói trả lời: Còn Chó Sói không sợ bị trù dập nên viết phê phán đi ngược lại số đông đó, rồi có gì không được?
  • Bạn trẻ: [Im lặng biến mất hoặc chửi rủa không liên quan, kiểu: ngoan cố, lươn lẹo,…]

Ủa, là ý các bạn Chó Sói không được viết bài cảnh báo, người người nhà nhà phải ra rạp coi phim mới được? Và đã ra rạp thì không được chê, phải khen “phim hay nhất” theo ý kiến số đông mới chịu? Bớt giỡn giùm!:)))

Cuối cùng, đó là các thể loại comment Chó Sói không ưa, kiểu “xưa giờ mình theo dõi trang lâu, thấy bạn rất khách quan, nhưng qua bài viết review phim thì thấy bạn thật chủ quan, để mình bỏ theo dõi”. Hoặc “đây là trang cộng đồng, viết gì cũng phải cân nhắc, người ta góp ý thì ngoan cố lươn lẹo…”. Để Chó Sói nói lại cho các bạn nghe sự kì-dị mà Chó Sói không ưa nha:

  1. Ủa, nếu theo dõi lâu thì bạn chắc cũng phải biết Chó Sói có kiểu viết nào rồi nhỉ, và nó thể hiện qua hàng ngàn bài viết và cảnh báo rồi, đây đâu phải lần đầu? Ủa, lâu ý là coi được bài cảnh báo No Way Home được 10 phút và vô viết tùm lum thêm mấy chục phút hả các bạn?!:))
  2. Trang này chỉ có một người viết là Chó Sói thôi nên xưa giờ nó đều là ý kiến chủ quan, khách quan khi nào?!:)) Thôi bạn ơi!:)) Khi nó hợp ý bạn thì bạn kêu nó khách quan [ý nói bạn khách quan], còn khi nó không hợp ý bạn thì bạn kêu nó chủ quan [ý bạn vẫn khách quan] chứ gì!:)) Kiểu Thích-Tự-Phong này Chó Sói không hợp, bạn xê ra xa Chó Sói giùm!:)) [Với những người đọc đủ lâu, tự khắc mới hiểu đây chính sự trào phúng hài hước của Chó Sói nhỉ?!:))]
  3. Trang này là trang riêng của Chó Sói, nó đề chữ “Author” chứ không phải chỗ cộng đồng gì, các bạn tự vào đây thôi. Mà nó có cộng đồng thì Chó Sói cũng được viết bài phê phán thôi, chẳng liên quan gì. Cái các bạn [trẻ] tức tối nhất, chắc là do các bạn không thể bắt bẻ Chó Sói về vụ “mỉa mai những người có tiêu chuẩn khác” chứ gì?!:))

Chó Sói có mỉa mai những người theo tiêu chuẩn khác?!:))

Các bạn đi coi một bộ phim và tôn vinh sự hài-hước cũng như bài học của nó, mà có vẻ chẳng hài hước hay học thêm được chút nào nhỉ. Để Chó Sói nói cho bạn nghe, câu từ của Chó Sói luôn trung lập, còn thái độ của Chó Sói luôn là sự suy ra của bạn thôi, theo kiểu “bụng ta ra bụng người” đó mà!:)))

Trích dẫn: “Nhắc lại, trừ trường hợp bạn là fan cuồng, còn không đừng ra rạp. Những người nào có thể xài từ “hay” để nói về bộ phim này, nếu không phải được nhận tiền để “review”, chắc giống như phim, đến từ một vũ trụ thật khác so với vũ trụ tiêu chuẩn phim của Chó Sói.

Ôi những người vỗ tay giữa rạp vì tình tiết phim, ôi!”

Rồi, khúc này thì có gì công kích cá nhân hay mỉa mai. Đây là văn phong trào phúng.

Từ “trào phúng” có nghĩa gì?

Trào phúng (tiếng Pháp : satire) là một loại đặc biệt của sáng tác văn học và đồng thời cũng là một nguyên tắc phản ánh nghệ thuật trong đó các yếu tố của tiếng cười mỉa maichâm biếm, phóng đại, khoa trương, hài hước,… được sử dụng để chế nhạo, chỉ trích, tố cáo, phản kháng… những cái tiêu cực, xấu xa, lỗi thời, độc ác trong xã hội.”

Đây, Chó Sói muốn “phản kháng” với sự review phim hay nhất của các bạn đấy, thì có gì không được?:)) Còn bày-đặt “có hiểu nghĩa của từ trào phúng không?”, các bạn có hiểu và biết gì về định nghĩa của từ không, hả các bạn [trẻ], trước khi bày-đặt vô đây tranh luận ngữ nghĩa với Chó Sói?!:)) Nên nhớ, Chó Sói chọn nội dung là “phản kháng”, còn “chế nhạo” là thứ các bạn tự suy ra, Chó Sói không chịu trách nhiệm cho sự suy diễn và nhạy cảm lố lăng của các bạn được!:))

Chó Sói cảm thán nên xài từ “ôi”, vì tiêu chuẩn của nhiều bạn khác Chó Sói nên ra cảm nhận một trời một vực, thì có gì không được? Câu nào xúc phạm người khác? Còn nếu bạn không chịu được sự trào phúng này vì bạn nhạy cảm, bạn tự suy ra Chó Sói có ý mỉa mai các bạn thì cũng là do các bạn “có tật giật mình” thôi à!:)) Nếu Chó Sói viết: “Uhm, bạn thông minh ghê”, thì nó là câu trung lập, giống như “vũ trụ tiêu chuẩn phim của chúng ta thật khác nhau”, còn thái độ Chó Sói dèm pha hay khen các bạn, thì các bạn làm sao biết nếu không hỏi Chó Sói?!:)) Nhưng các bạn bận “lồng lộn” cho tiêu chuẩn của mình mà, các bạn đâu thèm hỏi Chó Sói. Nên Chó Sói lúc nào cũng “lươn leo” thoát ra được trong những tình huống này, là vì trình độ nhạy-cảm tự suy ra và không biết hỏi của các bạn ấy. Các bạn có biết người trưởng thành hơn làm gì trước khi muốn phản đối hay tranh luận với Chó Sói không, các bạn ấy vô hỏi “Chó Sói có thể nói vì sao có cảnh báo ở trên không? Chó Sói có thái độ gì không?”. Nào, các bạn hỏi Chó Sói trước hay tự nhạy-cảm lồng lộn lên trước?

Mà nhạy cảm lồng-lộn hay chà đạp người khác vì họ phê phán với những câu như các bạn xài, có đúng là thông điệp được truyền tải từ bộ phim “hay nhất” mà các bạn vừa coi không?:)) Tung hô phim nhưng không học được gì từ nó, hay làm trái với thông điệp phim truyền tải, nhưng vẫn nhất mực tôn vinh sự “hâm mộ” và hiểu biết về vũ trụ của các bạn, thật là kì-dị nha!:))

Bài viết dài dành cho những người kiên nhẫn đọc, vốn dĩ mới là đối tượng độc giả Chó Sói hướng tới. Các bạn [trẻ và anti] thấy dài sẽ ngay lập tức phán “biện hộ thôi chứ gì” nên không đọc và cũng không học được thêm gì đâu, Chó Sói biết vậy!:)) Và Chó Sói kệ các bạn nha!:))

#dancongso

Hôm qua, Chó Sói đã viết bài cảnh báo cho một số độc giả của trang này. Tất nhiên, cảnh báo chỉ dành cho những người biết rõ Chó Sói là người có đầu óc như thế nào. Khi Chó Sói nói một bộ phim “có não” [từ được viết trong ngoặc rõ ràng, nên ai tự nhận mình không có não theo nghĩa đen tự chịu à nha!:))], tức Chó Sói muốn chỉ về sự hợp lý trong hành vi của nhân vật so với tính cách, tâm lý, lịch sử và trải nghiệm được xây dựng. Những phim nào xây dựng tình tiết “đạp đổ” hết những điều được xây dựng cho nhân vật [tức rất thông minh bỗng dưng lại siêu dốt mà không có lý do gì, Chó Sói gọi là thể loại phim “xàm xí”]. Chó Sói chưa bao giờ đánh giá cao phim “xàm xí” [dù xàm xí kiểu Deadpool vẫn được chán, do có “logic xàm xí”!:))]. Thế nên, cho một số bạn [trưởng thành hơn hoặc trung lập hơn], vẫn còn đang phân vân không hiểu nguồn cơn, nếu bạn có thể vượt qua được những điều đề cập bên dưới hoặc không hiểu Chó Sói đang viết gì bên dưới, thì bạn cứ thoải mái bất chấp cảnh báo của Chó Sói mà ra rạp coi. Đây là những điều khiến bộ phim trở nên rất tệ trong mắt Chó Sói, cho tới thời điểm Chó Sói bước ra khỏi rạp:

  1. Một Doctor Strange dày dặn kinh nghiệm trận mạc, vào sinh ra tử sẵn sàng niệm một câu thần chú nguy hiểm một cách rất đơn giản, xoá đi ký ức của bao nhiêu người chỉ để xử lý một vấn đề mà như chính mình nói là “không đáng”, dù biết nó có thể tạo ra bao nhiêu hậu quả khôn lường.
  2. Dù đó là một câu thần chú nguy hiểm, thì nó được tiến hành một cách hết sức cẩu thả, sửa tới sửa lui những 5 lần do đề xuất của bé Nhện [khúc này nhiều người thấy hài hước, Chó Sói thấy “xàm xí”], do đến từ một người phải tính toán cả ngàn khả năng để chọn 1 cái tốt nhất cứu thế giới từ End Game?
  3. Một bé Nhện vừa bị phản bội đau đớn bởi Mysterio của phần phim trước, lại sẵn sàng đi cứu những người lạ vừa mới xuất hiện từ vũ trụ khác dù cho có đầy đủ bằng chứng rằng đó là những người coi thường tính mạnh người khác và sẵn sàng giết người [khúc Giáo sư Oct và Golblin xuất hiện trên cầu là đủ bằng chứng rồi nhỉ?:!]
  4. Một bé Nhện vào sinh ra tử và thậm chí đủ tôn trọng để kêu Doctor Strange là “sir”, lại ngay lập tức bất chấp lời khuyên của một người có kinh nghiệm hơn để sẵn sàng sửa lại mọi vụ trũ, dù không hề tìm hiểu chút thông tin nào về những người mình muốn cứu?
  5. Cuối cùng, và phần kì-dị nhất, chính là việc ngay lập tức đem người lạ vào nhà mình để “cứu”, theo bài học từ người Dì May của mình. Thôi nếu đó là bé Nhện ngây-thơ dù vừa bị phản bội sau phần phim trước lại đâm đầu vào tin người ngay [tức dốt khó đào tạo], dù rất kỳ-lạ, và bất chấp bỏ qua, thì, người dạy một bài học đạo đức kì-dị về con người, lại là người Dì có bao năm kinh nghiệm sống đó à? Không biết có phải do Chó Sói có tâm hồn “Việt Nam rặt” như bạn nào ủng hộ phim nói, không hiểu nổi tâm lý những “người New York” tạo ra bộ phim hay không, chứ xưa giờ người lớn nào của Chó Sói cũng dạy: Có thể giúp đỡ người lạ, nhưng không lập tức dẫn họ về nhà khi mình chưa tìm hiểu và biết gì. Cho đến lúc Chó Sói đi về và tính cả các phần phim trước, Chó Sói không thấy bất kì khúc nào là người Dì và bé Nhện đi tìm hiểu về các nhân vật, để quyết định xem có nên bất chấp sự nguy hiểm của cả các vũ trụ khác để cứu họ, cho họ thêm cơ hội “sửa đổi” hay không. Nên, đây là điểm phi thực tế và khiên cưỡng nhất về đạo đức, hoặc tâm lý con người đại chúng [tất nhiên, có thể văn hoá New York ngây thơ và tốt bụng kì-dị đến độ này, nhưng Chó Sói không có kiến thức về người New York được như các bạn ủng hộ phim].

Chó Sói không bàn những điểm nhỏ hơn nữa, nhưng với trí nhớ và hiểu biết của Chó Sói qua các phần phim, sau khi coi đến đây, Chó Sói [và một số người khác] sẽ rút ra được bài học gì:

  1. Doctor Strange tự tin ngu ngốc hay yêu thương con người thái quá? [Không phù hợp với hình tượng và tâm lý nhân vật trong phần phim riêng].
  2. Bé Nhện không có chút rút kinh nghiệm nào từ những phần phim trước, mà thậm chí còn tệ hơn [ôi, kiểu nhân vật này là tệ nhất trong mắt Chó Sói]
  3. Dì May nên là biểu tượng về hành xử, về lòng tin người? [Tâm hồn Việt Nam rặt và các bài học từ xưa giờ về con người của Chó Sói không cho phép làm vậy luôn!:))

(Còn tiếp)

#dancongso

Nó chính là, kỹ năng ra quyết định.

Thật ra, kỹ năng ra quyết định là một trong hai kỹ năng quan trọng nhất của cuộc sống, nên nếu thiếu nó, thì nhiều người đã không thể vươn lên vị trí nào rồi, huống hồ là vị trí lãnh đạo cấp cao.

Nhưng, khi ở vị trí lãnh đạo cấp cao, thì kỹ năng này lại càng mang tính “quyết định”. Bởi vì, quyết định của bạn không chỉ ảnh hưởng tới bản thân, mà còn ảnh hưởng tới cuộc sống của rất nhiều người khác.

Đôi khi, là triệu triệu người, là vận mệnh của cả quốc gia, dân tộc.

Nên, một quyết định sai sẽ tốn thời gian và công sức của rất nhiều người. Đôi khi, sẽ tốn thời gian và sinh mạng của hàng triệu người. Chính vì vậy, việc đối diện với 3 câu hỏi lý trí và 3 câu hỏi cảm xúc [phương pháp ra quyết định được Chó Sói khuyến nghị trong các khoá học], là rất quan trọng.

Bởi vì, nó dạy cho bạn cách chọn, và trả giá. Là chọn, và sống có trách nhiệm. Nếu ai đó dạy bạn về lãnh đạo, chỉ cần họ có chút thành thật và có tâm, họ sẽ luôn nhắc nhở bạn: Lãnh đạo nghe có vẻ hoành tráng, nhưng nếu thực sự sống với nó, thì đó là một vị trí rất cô đơn, bởi vì chỉ có một mình bạn chịu trách nhiệm lớn nhất, cho mọi thứ. Quyền lực và tầm ảnh hưởng càng nhiều, thì trách nhiệm của bạn lại càng cao.

Nếu không hiểu rõ mình đang có hệ giá trị gì, hay mình sẽ luôn chọn trả giá như thế nào, thì vị trí đó, hiện vẫn chưa nên dành cho bạn!

#camnangchosoi

Nếu bạn và nhân viên [cấp cao] đó không cùng trình độ quản lý và lãnh đạo, ở đây đương nhiên ý nói bạn là người có kinh nghiệm quản lý và lãnh đạo hơn, trên cương vị cấp trên và người đi trước: Hãy “dạy” họ về bản chất lãnh đạo [và quản lý], những việc cần làm của lãnh đạo [và quản lý], việc điều chỉnh phong cách lãnh đạo, các giai đoạn lãnh đạo đội nhóm [hay nguyên tắc quản lý đội nhóm] và những vấn đề tương tự, trên cương vị người có kiến thức và thực hành trước, cũng như người có nhiều quyền hạn hơn.

Nếu bạn và nhân viên [cấp cao] đó có cùng trình độ về quản lý và lãnh đạo, bạn nên nhanh chóng chuyển từ mối quan hệ cấp trên-cấp dưới sang mối quan hệ đối tác (partnership) [đương nhiên quyền hạn trong tổ chức vẫn sẽ có chút khác biệt]. Lúc này, bạn không có gì để “dạy” họ, nhưng có thể “giúp” họ cân bằng về hệ giá trị và trục nhu cầu cá nhân [điều này diễn ra thường xuyên với mọi người, theo lịch sử kinh nghiệm của Chó Sói. Đối với những người không đủ “hạt”, 99% không nhận ra và kiểm soát tốt hệ giá trị và trục nhu cầu cá nhân của họ, dù cho họ bao nhiêu tuổi].

Nếu bạn và nhân viên [cấp cao] đó không cùng trình độ quản lý và lãnh đạo, trong trình huống bạn là người có ít kinh nghiệm quản lý và lãnh đạo hơn [cũng là điểm nguy hiểm số hai, tức nói về tư cách huấn luyện], Chó Sói xin chúc mừng bạn. Bạn là COCC (*) trong truyền thuyết đúng không? Lên vị trí cao bằng quan hệ không có gì không tốt, nhưng tốt hơn nên bắt đầu đi học về quản lý và lãnh đạo sớm nhất có thể đi nha bạn!

Bây giờ, thoát ra khỏi mọi tình huống, đặc biệt tính cả tình huống bạn có chuyên môn hơn, vậy bạn đã đủ tư cách làm huấn luyện viên chưa?

Tức là, chúng ta nói về cách giải quyết điểm nguy hiểm thứ hai?!

Điểm nguy hiểm thứ hai, liên quan tới nền tảng của mọi việc huấn luyện, đó là nhìn ra được tiềm năng của nhân viên, hay những người làm việc chung.

Làm sao nhìn ra được tiềm năng của nhân viên?

Đây mới là điều làm nên tư cách của huấn luyện viên [hay những nhà lãnh đạo xuất chúng], và nó liên quan tới chuyên mục nhìn người đó bạn.

Bạn đã đọc lại các phần trước đó chưa? Bạn có hiểu được không? Bạn đã giỏi những kỹ năng “nhìn người” nào rồi?

Nếu nhìn người vô dụng, thì huấn luyện cũng sẽ rất khó khăn, bất chấp bạn luôn mong muốn và sẵn lòng “dạy” mọi người.

Dạy người không muốn học, hoặc muốn học nhưng lại rơi trúng vào điểm yếu, thì thôi. Nước đổ bao nhiêu đầu vịt mới vừa lòng bạn?!

Và nếu bạn vẫn quyết tâm làm vậy, thì xin chúc mừng. Bạn tuy rất lương-thiện, nhưng thường lại yếu kỹ năng cuối cùng của lãnh đạo.

Kỹ năng cuối cùng của lãnh đạo, đó chính là…

(Còn tiếp)

———–

(*): Con ông cháu cha

#camnangdilam #yeudancongso #kinhnghiemdilam